一萼红(红梅)

宋代 王沂孙
占芳菲。趁东风妩媚,重拂淡燕支。青凤衔丹,琼奴试酒,惊换玉质冰姿。甚春色、江南太早,有人怪、和雪杏花飞。藓珮萧疏,茜裙零乱,山意霏霏。 空惹别愁无数,照珊瑚海影,冷月枯枝。吴艳离魂,蜀妖浥泪,孤负多少心期。岁寒事、无人共省,破丹雾、应有鹤归时。可惜鲛绡碎翦,不寄相思。
zhàn fāng fēi chèn dōng fēng mèi   zhòng dàn yàn zhī qīng fèng xián dān   qióng shì jiǔ   jīng huàn zhì bīng 姿 shén chūn jiāng nán tài zǎo   yǒu rén guài xuě xìng huā fēi xiǎn pèi xiāo shū   qiàn qún líng luàn   shān fēi fēi
kōng bié chóu shù   zhào shān hǎi yǐng   lěng yuè zhī yàn hún   shǔ yāo lèi   duō shǎo xīn suì hán shì rén gòng shěng   dān yīng yǒu guī shí jiāo xiāo suì jiǎn   xiāng