一萼红 赋红梅,次郭南湖韵

元代 陶宗仪
水云乡。又南枝逗暖,绰约汉宫妆。春艳浓分,朱铅浅试,翠袖独倚修篁。想应道东风料峭,翦霞彩,零乱补绡裳。勾漏尊真,丹丘授诀,傲睨冰霜。毕竟孤标还在,纵夭桃繁杏,难侣寒香。玛瑙坡头,珊瑚树底,江南别是春光。且莫倚、高楼玉管,怕轻盈飞处误刘郎。依旧小窗疏影,
shuǐ yún xiāng yòu nán zhī dòu nuǎn   chuò yuē hàn gōng zhuāng chūn yàn nóng fēn   zhū qiān qiǎn shì   cuì xiù xiū huáng xiǎng yīng dào dōng fēng liào qiào   jiǎn xiá cǎi   líng luàn xiāo shang gōu lòu zūn zhēn   dān qiū shòu jué   ào bīng shuāng jìng biāo hái zài   zòng yāo táo fán xìng   nán hán xiāng nǎo tóu   shān shù   jiāng nán bié shì chūn guāng qiě gāo lóu guǎn   qīng yíng fēi chù liú láng jiù xiǎo chuāng shū yǐng