一萼红 风菱

清代 俞樾
指江乡。有一绳斜界,采采水中央。鞋角同尖,弓腰比曲,青翠堆满筠筐。 趁秋老、风檐高挂,任儿童、谗口不教尝。几日西风,销磨玉质,干透琼浆。 看取晶盘盛到,似瘦来家令,老去秋娘。面目虽皴,腰肢尽细,多少余味包藏。 还自笑、形骸槁木,论风调、与尔最相当。但博饶甜作相,休惜年光。
zhǐ jiāng xiāng yǒu shéng xié jiè cǎi   cǎi shuǐ zhōng yāng xié jiǎo tóng jiān gōng yāo   qīng cuì   duī mǎn yún kuāng      
chèn qiū lǎo fēng yán gāo guà rèn   ér tóng chán kǒu jiào cháng fēng xiāo 西   zhì gān tòu qióng   jiāng        
kàn jīng pán shèng dào   shì shòu lái jiā lìng   lǎo qiū niáng miàn suī cūn yāo   zhī jǐn duō   shǎo wèi bāo cáng    
hái xiào xíng hái gǎo lùn   fēng diào ěr zuì xiāng dāng dàn ráo tián zuò xiāng xiū nián   guāng