一萼红·断云漏日

宋代 佚名
断云漏日,青阳布,渐入融和天气。糁缀夭桃,金绽垂杨,妆点亭台佳致。晓露染、风裁雨晕,是牡丹、偏称化工美。向此际会,未教一萼,红开鲜蕊。迤逦。渐成春意。放秀色妖艳,天真难比。粉惹蝶翅,香上蜂须,忍把芳心萦碎。争似便,移归深院,将绿盖青帏护风日。恁时节,占断与、偎红倚翠。
duàn yún lòu   qīng yáng   jiàn róng tiān sǎn zhuì yāo táo   jīn zhàn chuí yáng   zhuāng diǎn tíng tái jiā zhì xiǎo rǎn fēng cái yūn   shì dan piān chēng huà gōng měi xiàng huì   wèi jiào è   hóng kāi xiān ruǐ jiàn chéng chūn fàng xiù yāo yàn   tiān zhēn nán fěn dié chì   xiāng shàng fēng   rěn fāng xīn yíng suì zhēng biàn 便   guī shēn yuàn   jiāng 绿 gài qīng wéi fēng nèn shí jié   zhàn duàn wēi hóng cuì