一萼红·步深幽

宋代 周密
步深幽。正云黄天淡,雪意未全休。鉴曲寒沙,茂林烟草,俯仰千古悠悠。岁华晚、漂零渐远,谁念我、同载五湖舟。磴古松斜,崖阴苔老,一片清愁。回首天涯归梦,几魂飞西浦,泪洒东州。故国山川,故园心眼,还似王粲登楼。最怜他、秦鬟妆镜,好江山、何事此时游。为唤狂吟老监,共赋销忧。
shēn yōu zhèng yún huáng tiān dàn   xuě wèi quán xiū jiàn hán shā   mào lín yān cǎo   yǎng qiān yōu yōu suì huá wǎn piāo líng jiàn yuǎn   shuí niàn tóng zǎi zhōu dèng sōng xié   yīn tái lǎo   piàn qīng chóu huí shǒu tiān guī mèng   hún fēi 西   lèi dōng zhōu guó shān chuān   yuán xīn yǎn   hái shì wáng càn dēng lóu zuì lián qín huán zhuāng jìng   hǎo jiāng shān shì shí yóu wèi huàn kuáng yín lǎo jiān   gòng xiāo yōu