一萼红

清代 冯煦
北城阴。对钟陵一角,晓色碧于簪。虚阁分苔,疏泉引笕,尘鞅还又销沈。 断桥外、灵旂卷雨,忍问取、离兽与哀禽。楚魄谁招,商歌正激,独自登临。 赢得乱蝉高树,共琴书换日,澹到禅心。顾子幽栖,邓侯饥走,三径谁更相寻。 且同拭、龙泉起舞,算关右、频调万黄金。不为秋来鬓丝,已是霜深。
běi chéng yīn duì zhōng líng jiǎo xiǎo   zān fēn tái shū quán   yǐn jiǎn chén yāng   hái yòu xiāo shěn      
duàn qiáo wài líng juǎn rěn   wèn shòu āi qín chǔ shuí zhāo shāng zhèng   dēng   lín        
yíng de luàn chán gāo shù   gòng qín shū huàn   dàn dào chán xīn zi yōu dèng   hóu zǒu sān   jìng shuí gēng xiāng xún    
qiě tóng shì lóng quán suàn   guān yòu pín diào wàn huáng jīn wéi qiū lái bìn shì shuāng   shēn