一萼红

宋代 李恰
诉幽心。积相思几寸,黄叶碧波深。磨迹回旋,轮蹄销歇,天涯绿遍园林。 看脱手、新词似弹,触旧题,秋月十分临。虚说笼纱,浪传画壁,五载流阴。 听罢楼头晨鼓,笑那知许事,烂漫同斟。剑斫酣余,弦翻误后,更阑星斗沉沉。 细检点、酒人无恙,只汪伦、不共醉时吟。待到花钿狼藉,没处追寻。
yōu xīn xiāng cùn huáng   shēn huí xuán lún   xiāo xiē tiān   biàn yuán 绿 lín      
kàn tuō shǒu xīn shì dàn chù   jiù qiū   yuè shí fēn lín shuō lóng shā làng chuán   huà zài   liú yīn      
tīng lóu tóu chén   xiào zhī shì   làn màn tóng zhēn jiàn zhuó hān xián   fān hòu gēng   lán xīng dǒu chén chén    
jiǎn diǎn jiǔ rén yàng zhǐ   wāng lún gòng zuì shí yín dài dào huā diàn láng méi chù zhuī   xún