一萼红

清代 厉鹗
乍寒轻。被邻园翠羽,唤起爱山情。烟草残碑,风榛断笛,千载谁记经行。 想春在、楼痕几曲,破晓霁、妆镜见飞英。欲雪消时,无人知处,峨髻青青。 飘瞥少年前梦,便移舟弄水,有若平生。西塞鱼肥,东林酒熟,滋味何似浮名。 待传与、蘋香暖信,醉吟地、常忆柳边城。回首家江非远,十四长亭。
zhà hán qīng bèi lín yuán cuì   huàn ài shān qíng yān cǎo cán bēi   fēng zhēn duàn   qiān zǎi shuí jīng xíng
xiǎng chūn zài lóu hén   xiǎo zhuāng jìng jiàn fēi yīng xuě xiāo shí   rén zhī chù   é qīng qīng
piāo piē shào nián qián mèng   biàn 便 zhōu nòng shuǐ   yǒu ruò píng shēng 西 sāi féi   dōng lín jiǔ shú   wèi míng
dài chuán píng xiāng nuǎn xìn   zuì yín cháng liǔ biān chéng huí shǒu jiā jiāng fēi yuǎn   shí cháng tíng