一萼红
敛愁风,送湘帘微雨,遮断小庭濛。染草疏狂,残花薄倖,随了往事匆匆。
看春过、香泥触绪,放燕子、深锁玉楼空。子夜啼人,三更听梦,两处心同。
纵有尘缘重忆,奈今生无分,去又何从?倦旅经年,阅人多少,不知最苦情浓。
怎堪问、归云已远,暮影里、难觅画眉踪。却把相思寄与,一萼飞红。
liǎn
敛
chóu
愁
fēng
风
,
sòng
送
xiāng
湘
lián
帘
wēi
微
yǔ
雨
,
zhē
遮
duàn
断
xiǎo
小
tíng
庭
méng
濛
。
。
rǎn
染
cǎo
草
shū
疏
kuáng
狂
,
cán
残
huā
花
báo
薄
xìng
倖
,
suí
随
le
了
wǎng
往
shì
事
cōng
匆
cōng
匆
。
。
kàn
看
chūn
春
guò
过
、
、
xiāng
香
ní
泥
chù
触
xù
绪
,
fàng
放
yàn
燕
zi
子
、
、
shēn
深
suǒ
锁
yù
玉
lóu
楼
kōng
空
。
。
zǐ
子
yè
夜
tí
啼
rén
人
,
sān
三
gēng
更
tīng
听
mèng
梦
,
liǎng
两
chǔ
处
xīn
心
tóng
同
。
。
zòng
纵
yǒu
有
chén
尘
yuán
缘
zhòng
重
yì
忆
,
nài
奈
jīn
今
shēng
生
wú
无
fēn
分
,
qù
去
yòu
又
hé
何
cóng
从
?
juàn
倦
lǚ
旅
jīng
经
nián
年
,
yuè
阅
rén
人
duō
多
shǎo
少
,
bù
不
zhī
知
zuì
最
kǔ
苦
qíng
情
nóng
浓
。
。
zěn
怎
kān
堪
wèn
问
、
、
guī
归
yún
云
yǐ
已
yuǎn
远
,
mù
暮
yǐng
影
lǐ
里
、
、
nán
难
mì
觅
huà
画
méi
眉
zōng
踪
。
。
què
却
bǎ
把
xiāng
相
sī
思
jì
寄
yǔ
与
,
yī
一
è
萼
fēi
飞
hóng
红
。
。