忆端子三首

宋代 胡寅
当年梦頰见清伊,劲气全妆目与眉。 髫齓已能庄语笑,嬉游元只在书诗。 青松不及明堂用,黄壤空余白玉悲。 精爽有无何处去,岂能知我痕心时。
dāng nián mèng jiá jiàn qīng   jìn quán zhuāng méi
tiáo chèn néng zhuāng xiào   yóu yuán zhī zài shū shī
qīng sōng míng táng yòng   huáng rǎng kòng bái bēi
jīng shuǎng yǒu chǔ   néng zhī hén xīn shí