以端溪水岩小砚寄戴观察怡涛系之以长歌

清代 陈恭尹
昔人只重端溪紫,今之水岩胜于始。始犹所采皮肉间,山骨琢尽兹其髓。 一阳生后天益寒,牂牁江落风林乾。崖枯峡浅洞门出,中有积水蛟龙蟠。 良工斤斧重泉下,石室无光朝亦夜。千枝列炬照人行,万指悬壶向江泻。 金钱之费日不訾,冬春之际能几时。瑕瑜况复不相掩,非具大力安能为。 崇祯之中熊开府,迩者名藩亦时取。后先疏凿分东西,文采精华并千古。 往时蕉白称极佳,今人指点寻青花。以兹相石亦未尽,必有生气如云霞。 拊不留手柔无骨,墨质愈坚磨愈发。宋坑宣德虽尚存,粗则伤毫细则滑。 伯乐一顾冀马空,世间所患无追风。寄公一片虽小品,由来亦自蛟龙宫。 茆斋久伴书生穷,咿唔吟啸不可终。去兹卑陋依尊崇,使君声韵如钟镛。 挥毫落纸生蜺虹,况今持宪出乘骢。秋霜春露一言中,非汝孰与成厥功。 呜呼,挽回造化良不易,补天亦属人能事,五色之石将无是。
rén zhǐ zhòng duān   jīn zhī shuǐ yán shèng shǐ shǐ yóu suǒ cǎi ròu jiān   shān zhuó jǐn suǐ
yáng shēng hòu tiān hán   zāng jiāng luò fēng lín qián xiá qiǎn dòng mén chū   zhōng yǒu shuǐ jiāo lóng pán
liáng gōng jīn zhòng quán xià   shí shì guāng cháo qiān zhī liè zhào rén xíng   wàn zhǐ xuán xiàng jiāng xiè
jīn qián zhī fèi   dōng chūn zhī néng shí xiá kuàng xiāng yǎn   fēi ān néng wéi
chóng zhēn zhī zhōng xióng kāi   ěr zhě míng fān shí hòu xiān shū záo fēn dōng 西   wén cǎi jīng huá bìng qiān
wǎng shí jiāo bái chēng jiā   jīn rén zhǐ diǎn xún qīng huā xiāng shí wèi jǐn   yǒu shēng yún xiá
liú shǒu róu   zhì jiān sòng kēng xuān suī shàng cún   shāng háo huá
kōng   shì jiān suǒ huàn zhuī fēng gōng piàn suī xiǎo pǐn   yóu lái jiāo lóng gōng
máo zhāi jiǔ bàn shū shēng qióng   yín xiào zhōng bēi lòu zūn chóng   shǐ 使 jūn shēng yùn zhōng yōng
huī háo luò zhǐ shēng hóng   kuàng jīn chí xiàn chū chéng cōng qiū shuāng chūn yán zhōng   fēi shú chéng jué gōng
  wǎn huí zào huà liáng   tiān shǔ rén néng shì   zhī shí jiāng shì