忆东坡

宋代 王之道
雪霁柳舒容,日薄梅摇影。新岁换符来,天上初见颁桃梗。试问我酬君唱,何如博塞欢娱,百万呼卢胜。投珠报玉,须放骚人遣春兴。诗成谈笑,写出无穷景。不妨时作颠草,驰骋张芝圣。谁念杜陵野老,心同流水必东,与物初无竞。公侯应有种哉,倾否由天命。
xuě liǔ shū róng   méi yáo yǐng xīn suì huàn lái   tiān shàng chū jiàn bān táo gěng shì wèn chóu jūn chàng   sāi huān   bǎi wàn shèng tóu zhū bào   fàng sāo rén qiǎn chūn xìng shī chéng tán xiào   xiě chū qióng jǐng fáng shí zuò diān cǎo   chí chěng zhāng zhī shèng shuí niàn líng lǎo   xīn tóng liú shuǐ dōng   chū jìng gōng hóu yīng yǒu zhǒng zāi   qīng fǒu yóu tiān mìng