一东

明代 释函是
白花轻一放,万壑尽春风。蜀客相逢处,何郎寡和中。 烟荒村路断,人去水流空。却忆霜零后,云山望欲穷。
bái huā qīng fàng   wàn jǐn chūn fēng shǔ xiāng féng chǔ   láng guǎ zhōng
yān huāng cūn duàn   rén shuǐ liú kōng què shuāng líng hòu   yún shān wàng qióng