一东

明代 释函是
洒尽平原万里空,横江沙捲马头风。寒云已没斜西照,更勒金羁却向东。
jǐn píng yuán wàn kōng   héng jiāng shā juǎn tóu fēng hán yún méi xié 西 zhào   gèng lēi jīn què xiàng dōng