一丁字

清代 洪亮吉
能识一丁字,胜挽弓十石。君不见,三传宰相真寡识,二圣在河北,竟欲呼作贼。
néng shí dīng   shèng wǎn gōng shí shí jūn jiàn sān   chuán zǎi xiàng zhēn guǎ shí èr   shèng zài běi jìng   zuò zéi