忆鼎儿
鼎子别来忽复春,可缘多病少精神。最怜得饱坐终日,更鲜牵衣啼向人。
长大他年从涉世,艰难此日莫辞贫。重闱怜汝应长健,白发时来引笑频。
dǐng
鼎
zi
子
bié
别
lái
来
hū
忽
fù
复
chūn
春
,
kě
可
yuán
缘
duō
多
bìng
病
shǎo
少
jīng
精
shén
神
zuì
。
lián
最
dé
怜
bǎo
得
zuò
饱
zhōng
坐
rì
终
gèng
日
,
xiān
更
qiān
鲜
yī
牵
tí
衣
xiàng
啼
rén
向
人
。
zhǎng
长
dà
大
tā
他
nián
年
cóng
从
shè
涉
shì
世
,
jiān
艰
nán
难
cǐ
此
rì
日
mò
莫
cí
辞
pín
贫
zhòng
。
wéi
重
lián
闱
rǔ
怜
yīng
汝
zhǎng
应
jiàn
长
bái
健
,
fà
白
shí
发
lái
时
yǐn
来
xiào
引
pín
笑
频
。