以道学谕凤口有感诗写物记事备极词情不容继

宋代 张镃
人间盛衰理甚明,势去有如汤沃冰。 听言一事足叹惋,恐君亦复伤中情。 行都赫奕名王第,列屋珠玑多秀慧。 主翁五十二本兵,宠冠诸家当盛世。 其间属意字以端,姿品高妍兼妙艺。 燕开云幄萃亲友,艳阵香藂尝窃睨。 转眼陈迹俱已休,西风叶飞东水流。 相逢应怪我鬓改,贪情省认俄惊羞。 波明藏泪尚剪月,山浅带恨犹横秋。 失身何心养儿女,啁啾耳厌山蛮语。 困居村店少人沽,饤饾腥鹹污盘俎。 无言脉脉话最深,为君写作溪妇吟。 人生荣悴岂分定,有夫不必萌他心。
rén jiān shèng shuāi shén míng   shì yǒu tāng bīng  
tīng yán shì tàn wǎn   kǒng jūn shāng zhōng qíng  
xíng míng wáng   liè zhū duō xiù huì  
zhǔ wēng shí èr běn bīng   chǒng guān zhū jiā dàng shèng shì  
jiān zhǔ duān   姿 pǐn gāo yán jiān miào  
yàn kāi yún cuì qīn yǒu   yàn zhèn xiāng cóng cháng qiè  
zhuǎn yǎn chén xiū   西 fēng fēi dōng shuǐ liú  
xiāng féng yīng guài bìn gǎi   tān qíng shěng rèn é jīng xiū  
míng cáng lèi shàng jiǎn yuè   shān qiǎn dài hèn yóu héng qiū  
shī shēn xīn yǎng ér   zhōu jiū ěr yàn shān mán  
kùn cūn diàn shǎo rén   dìng dòu xīng xián pán  
yán huà zuì shēn   wèi jūn xiě zuò yín  
rén shēng róng cuì fēn dìng   yǒu méng xīn