以道次韵因再和二首 其一

宋代 张镃
秋林何翅一般香,楚思无穷属野航。不必再参庞老语,要须先会接舆狂。 青灯渐向韦编熟,白露初添玉井凉。久矣荡除人我相,莫疑高尚鄙侯王。
qiū lín chì bān xiāng   chǔ qióng shǔ háng zài cān páng lǎo yào   xiān huì jiē kuáng    
qīng dēng jiàn xiàng wéi biān shú   bái chū tiān jǐng liáng jiǔ dàng chú rén xiāng   gāo shàng hòu wáng