一寸金 咏长平遗镞

清代 曹贞吉
数点寒铓,入眼离离土花碧。是咸阳王者,神兵亲铸,沉沙千载,耕夫重得。 黯黮黄金色,试磨洗、犹堪穿石。笑平原、计误冯亭,围合邯郸几轻掷。 暗想当年,武安初将,疾声撼赵壁。早沙虫猿鹤,一军都化,粘云衰草,战场如昔。 鬼哭西风里,最惨澹、天阴月黑。乍摩挲,线齿银阑,怕带青磷迹。
shǔ diǎn hán máng   yǎn huā shì xián yáng wáng zhě   shén bīng qīn zhù   chén shā qiān zǎi   gēng zhòng
àn dǎn huáng jīn   shì yóu kān chuān 穿 shí xiào píng yuán féng tíng   wéi hán dān qīng zhì
àn xiǎng dāng nián   ān chū jiāng   shēng hàn zhào zǎo shā chóng yuán   jūn dōu huà   zhān yún shuāi cǎo   zhàn chǎng
guǐ 西 fēng   zuì cǎn dàn tiān yīn yuè hēi zhà   xiàn 线 chǐ 齿 yín lán   dài qīng lín