一寸金·秋压更长

宋代 吴文英
秋压更长,看见姮娥瘦如束。正古花摇落,寒蛩满地,参梅吹老,玉龙横竹。霜被芙蓉宿。红绵透、尚欺暗烛。年年记、一种凄凉,绣幌金圆挂香玉。顽老情怀,都无欢事,良宵爱幽独。叹画图难仿,橘村砧思,笠蓑有约,莼洲渔屋。心景凭谁语,商弦重、袖寒转轴。疏篱下、试觅重阳,醉擘青露菊。
qiū gèng zhǎng   kàn jiàn héng é shòu shù zhèng huā yáo luò   hán qióng mǎn   cān méi chuī lǎo   lóng héng zhú shuāng bèi róng 宿 hóng mián tòu shàng àn zhú nián nián zhǒng liáng   xiù huǎng jīn yuán guà xiāng wán lǎo qíng huái 怀   dōu huān shì   liáng xiāo ài yōu tàn huà nán fǎng 仿   cūn zhēn   suō yǒu yuē   chún zhōu xīn jǐng píng shuí   shāng xián zhòng xiù hán zhuǎn zhóu shū xià shì chóng yáng   zuì bāi qīng