一丛花 烛花

清代 屈大均
初如金粟一丝悬。渐似玉芝鲜。风吹忽变芙蓉朵,喜心小,不作青烟。 春色泥人,殷勤并蒂,膏火莫相煎。 难明不必恨秋天。自有夜光妍。泪珠滴滴成红豆,欲穿起、寄与婵娟。 山路远长,因君报喜,泣尽复嫣然。
chū jīn xuán jiàn shì zhī xiān fēng chuī biàn róng duǒ   xīn xiǎo   zuò qīng yān
chūn rén   yīn qín bìng   gāo huǒ xiāng jiān
nán míng hèn qiū tiān yǒu guāng yán lèi zhū chéng hóng dòu   chuān 穿 chán juān
shān yuǎn zhǎng   yīn jūn bào   jǐn yān rán