一丛花 其二 有尼从人而复出者,戏用张子野事赋此

宋代 程垓
双鬓乍绾横波溜。记当日、香心透。谁教容易逐鸡飞,输却春风先手。 天公元也,管人憔悴,放出花枝瘦。 几宵和月来相就。问何事、春山斗。祗应深院锁婵娟,枉却娇花时候。 何时为我,小梯横阁,试约黄昏后。
shuāng bìn zhà wǎn héng liū dāng xiāng xīn tòu shuí jiào róng zhú fēi shū què chūn   fēng xiān shǒu        
tiān gōng yuán   guǎn rén qiáo cuì   fàng chū huā zhī shòu  
xiāo yuè lái xiāng jiù wèn shì chūn shān dòu zhī yìng shēn yuàn suǒ chán juān wǎng què jiāo   huā shí hou        
shí wéi   xiǎo héng   shì yuē huáng hūn hòu