一丛花令

宋代 张宪
伤高怀远几时穷?无物似情浓。 离愁正引千丝乱,更东陌,飞絮蒙蒙。 嘶骑渐遥,征尘不断,何处认郎踪? 双鸳池沼水溶溶,南北小桡通。 梯横画阁黄昏后,又还是,斜月帘栊。 沉恨细思,不如桃杏,犹解嫁东风。
shāng gāo huái 怀 yuǎn shí qióng   shì qíng nóng
chóu zhèng yǐn qiān luàn   gèng dōng   fēi méng méng
jiàn yáo   zhēng chén duàn   chǔ rèn láng zōng  
shuāng yuān chí zhǎo shuǐ róng róng   nán běi xiǎo ráo tōng
héng huà huáng hūn hòu   yòu hái shì   xié yuè lián lóng
chén hèn   táo xìng   yóu jiě jià dōng fēng