一丛花令

宋代 李从周
梨花随月过中庭。月色冷如银。金闺平帖阳台路,恨酥雨、不扫行云。妆褪臂闲,髻慵簪卸,盟海浪花沉。 洞箫清吹最关情。腔拍懒温寻。知音一去教谁听,再拈起、指法都生。天阔雁稀,帘空莺悄,相傍又春深。
huā suí yuè guò zhōng tíng yuè lěng yín jīn guī píng tiē yáng tái   hèn sǎo xíng yún zhuāng tuì xián   yōng zān xiè   méng hǎi làng huā chén
dòng xiāo qīng chuī zuì guān qíng qiāng pāi lǎn wēn xún zhī yīn jiào shuí tīng   zài niān zhǐ dōu shēng tiān kuò yàn   lián kōng yīng qiāo   xiāng bàng yòu chūn shēn