一丛花 初春病起

宋代 苏轼
今年春浅腊侵年。冰雪破春妍。东风有信无人见,露微意、柳际花边。寒夜纵长,孤衾易暖,钟鼓渐清圆。朝来初日半含山。楼阁淡疏烟。游人便作寻芳计,小桃杏、应已争先。衰病少情,疏慵自放,惟爱日高眠。
jīn nián chūn qiǎn qīn nián bīng xuě chūn yán dōng fēng yǒu xìn rén jiàn   wēi liǔ huā biān hán zòng zhǎng   qīn nuǎn   zhōng jiàn qīng yuán zhāo lái chū bàn hán shān lóu dàn shū yān yóu rén biàn 便 zuò xún fāng   xiǎo táo xìng yīng zhēng xiān shuāi bìng shǎo qíng   shū yōng fàng   wéi ài gāo mián