一丛花

宋代 程垓
伤春时候一凭阑。何况别离难。东风只解催人去,也不道、莺老花残。青笺未约,红绡忍泪,无计锁征鞍。 宝钗瑶钿一时闲。此恨苦天慳。如今直恁抛人去,也不念、人瘦衣宽。归来忍见,重楼淡月,依旧五更寒。
shāng chūn shí hou píng lán kuàng bié nán dōng fēng zhǐ jiě cuī rén   dào yīng lǎo huā cán qīng jiān wèi yuē   hóng xiāo rěn lèi   suǒ zhēng ān
bǎo chāi yáo diàn shí xián hèn tiān qiān jīn zhí nèn pāo rén   niàn rén shòu kuān guī lái rěn jiàn   zhòng lóu dàn yuè   jiù gēng hán