一丛花

宋代 陆游
仙姝天上自无双。玉面翠蛾长。黄庭读罢心如水,闭朱户、愁近丝簧。窗明几净,闲临唐帖,深炷宝奁香。 人间无药驻流光。风雨又催凉。相逢共话清都旧,叹尘劫、生死茫茫。何如伴我,绿蓑青箬,秋晚钓潇湘。
xiān shū tiān shàng shuāng miàn cuì é zhǎng huáng tíng xīn shuǐ   zhū chóu jìn huáng chuāng míng jìng   xián lín táng tiē   shēn zhù bǎo lián xiāng
rén jiān yào zhù liú guāng fēng yòu cuī liáng xiāng féng gòng huà qīng dōu jiù   tàn chén jié shēng máng máng bàn   绿 suō qīng ruò   qiū wǎn diào xiāo xiāng