一丛花

宋代 陆游
尊前凝伫漫魂迷。犹恨负幽期。从来不惯伤春泪,为伊后、滴满罗衣。那堪更是,吹箫池馆,青子绿阴时。 回廊帘影昼参差。偏共睡相宜。朝云梦断知何处,倩双燕、说与相思。从今判了,十分憔悴,图要个人知。
zūn qián níng zhù màn hún yóu hèn yōu cóng lái guàn shāng chūn lèi   wèi hòu mǎn luó kān gèng shì   chuī xiāo chí guǎn   qīng 绿 yīn shí
huí láng lián yǐng zhòu cēn piān gòng shuì xiàng zhāo yún mèng duàn zhī chǔ   qiàn shuāng yàn shuō xiāng cóng jīn pàn le   shí fēn qiáo cuì   yào rén zhī