一丛花

宋代 晁补之
东君密意在花心。飞雪戏床林。多情定怪春来晚,故穿花、千点深深。烟柳上轻,风丝漫袅,楼阁晚还阴。 雕梁双燕悄来音。帘幕镇沈沈。西城未有花堪采,醉狂兴、冷落难禁。应约万红,商量细细,留向未开寻。
dōng jūn zài huā xīn fēi xuě chuáng lín duō qíng dìng guài chūn lái wǎn   chuān 穿 huā qiān diǎn shēn shēn yān liǔ shàng qīng   fēng màn niǎo   lóu wǎn hái yīn
diāo liáng shuāng yàn qiāo lái yīn lián zhèn shěn shěn 西 chéng wèi yǒu huā kān cǎi   zuì kuáng xīng lěng luò nàn jìn yìng yuē wàn hóng   shāng liáng   liú xiàng wèi kāi xún