一春风雨太半有感

宋代 陆游
忽忽春将老,寒暄尚未齐。 雨昏鸡唱晚,风恶鹊巢低。 写物才殊退,寻芳思欲迷。 余年不须较,只是死秦稽。
chūn jiāng lǎo   hán xuān shàng wèi
hūn chàng wǎn   fēng è què cháo
xiě cái shū tuì 退   xún fāng
nián jiào   zhǐ shì qín