一齿动摇似不可复留有感

宋代 陆游
晚境常忧豁可憎,苦留终不受丁宁。 主贫何恨客辞去,木老元知叶自零。 未害朵颐临肉俎,但妨叩齿读仙经。 从今有酒须勤买,莫学骚人要独醒。
wǎn jìng cháng yōu huō zēng   liú zhōng shòu dīng níng
zhǔ pín hèn   lǎo yuán zhī líng
wèi hài duǒ lín ròu   dàn fáng kòu chǐ 齿 xiān jīng
cóng jīn yǒu jiǔ qín mǎi   xué sāo rén yào xǐng