宜城放琴客歌(柳浑封宜城县伯)

唐代 顾况
佳人玉立生此方,家住邯郸不是倡。头髻pE鬌手爪长, 善抚琴瑟有文章。新妍笼裙云母光,朱弦绿水喧洞房。 忽闻斗酒初决绝,日暮浮云古离别。巴猿啾啾峡泉咽, 泪落罗衣颜色暍。不知谁家更张设,丝履墙偏钗股折。 南山阑干千丈雪,七十非人不暖热。人情厌薄古共然, 相公心在持事坚。上善若水任方圆,忆昨好之今弃捐。 服药不如独自眠,从他更嫁一少年。
jiā rén shēng fāng   jiā zhù hán dān shì chàng tóu   p   E pE tuǒ shǒu zhǎo  
shàn qín yǒu wén zhāng xīn yán lóng qún yún guāng   zhū xián 绿 shuǐ xuān dòng fáng
wén dǒu jiǔ chū jué jué   yún bié yuán jiū jiū xiá quán yàn  
lèi luò luó yán zhī shuí jiā gēng zhāng shè   qiáng piān chāi zhé
nán shān lán gān qiān zhàng xuě   shí fēi rén nuǎn rén qíng yàn gòng rán  
xiàng gōng xīn zài chí shì jiān shàng shàn ruò shuǐ rèn fāng yuán   zuó hǎo zhī jīn juān
yào mián   cóng gēng jià shào nián