忆朝宗

宋代 欧阳澈
饫聆舌铎向鸡窗,深愧葭蒹倚玉傍。妙论乍离人吐屑,渴心欣破橘含霜。 颇多好景撩人笑,独赏幽丛扑面香。数笔江山吟未得,何时对榻细商量。
líng shé duó xiàng chuāng   shēn kuì jiā jiān bàng miào lùn zhà rén xiè   xīn xīn hán shuāng    
duō hǎo jǐng liáo rén xiào   shǎng yōu cóng miàn xiāng shù jiāng shān yín wèi   shí duì shāng liáng