贻常夷诗

唐代 朱筠
平生游城郭,殂没委荒榛。自我辞人世,不知秋与春。 牛羊久来牧,松柏几成薪。分绝车马好,甘随狐兔群。 何处清风至,君子幸为邻。烈烈盛名德,依依伫良宾。 千年何旦暮,一室动人神。乔木如在望,通衢良易遵。 高门傥无隔,向与析龙津。
píng shēng yóu chéng guō   wěi huāng zhēn rén shì   zhī qiū chūn
niú yáng jiǔ lái   sōng bǎi chéng xīn fēn jué chē hǎo   gān suí qún
chǔ qīng fēng zhì   jūn zi xìng wèi lín liè liè shèng míng   zhù liáng bīn
qiān nián dàn   shì dòng rén shén qiáo zài wàng   tōng liáng zūn
gāo mén tǎng   xiàng lóng jīn