一病四十日天气遂寒感怀有赋

宋代 陆游
幽人病起鬓毛残,硖口楼台九月寒。 暮角又催孤梦断,早霜初染一林丹。 乡闾乖隔知谁健?怀抱凄凉用底宽?麴米春香虽可醉,瀼西新橘尚余酸,
yōu rén bìng bìn máo cán   xiá kǒu lóu tái jiǔ yuè hán  
jiǎo yòu cuī mèng duàn   zǎo shuāng chū rǎn lín dān  
xiāng guāi zhī shuí jiàn   huái 怀 bào liáng yòng kuān   chūn xiāng suī zuì   ráng 西 xīn shàng suān