以白山茶寄吴仲庶见贶佳篇依韵和酬
山茶纯白是天真,筠笼封题摘尚新。
秀色未饶三谷雪,清香先得五峰春。
琼花散漫情终荡,玉蕊萧条迹更尘。
远寄一枝随驿使,欲分芳种恨无因。
shān
山
chá
茶
chún
纯
bái
白
shì
是
tiān
天
zhēn
真
,
yún
筠
lóng
笼
fēng
封
tí
题
zhāi
摘
shàng
尚
xīn
新
。
xiù
秀
sè
色
wèi
未
ráo
饶
sān
三
gǔ
谷
xuě
雪
,
qīng
清
xiāng
香
xiān
先
dé
得
wǔ
五
fēng
峰
chūn
春
。
qióng
琼
huā
花
sǎn
散
màn
漫
qíng
情
zhōng
终
dàng
荡
,
yù
玉
ruǐ
蕊
xiāo
萧
tiáo
条
jì
迹
gèng
更
chén
尘
。
yuǎn
远
jì
寄
yī
一
zhī
枝
suí
随
yì
驿
shǐ
使
,
yù
欲
fēn
分
fāng
芳
zhǒng
种
hèn
恨
wú
无
yīn
因
。