一百八盘

宋代 范成大
畴昔辞桂林,自谓已出岭。 蜕蝉蛮烟中,恍若醉梦醒。 今来峡山路,步步蹑云顶。 仍闻蚯蚓瘴,顾与峤南等。 平生行路难,惊浪兀漂梗。 迷涂兹益远,鸟道非人境。 老矣法当佚,怀哉迹可屏。 拜手天东南,亟上归田请。
chóu guì lín   wèi chū lǐng
tuì chán mán yān zhōng   huǎng ruò zuì mèng xǐng
jīn lái xiá shān   niè yún dǐng
réng wén qiū yǐn zhàng   qiáo nán děng
píng shēng xíng nán   jīng làng piāo gěng
yuǎn   niǎo dào fēi rén jìng
lǎo dāng   huái 怀 zāi píng
bài shǒu tiān dōng nán   shàng guī tián qǐng