夜坐赠秀才
青原故人贫且穷,燕山野客疲且聋。拥炉不觉残火白,开窗忽见月明东。
乃知清景不可得,得诗一笑衰颜红。夜深吹烛且睡去,楼外落雁呼霜风。
qīng
青
yuán
原
gù
故
rén
人
pín
贫
qiě
且
qióng
穷
,
yān
燕
shān
山
yě
野
kè
客
pí
疲
qiě
且
lóng
聋
。
。
yōng
拥
lú
炉
bù
不
jué
觉
cán
残
huǒ
火
bái
白
,
kāi
开
chuāng
窗
hū
忽
jiàn
见
yuè
月
míng
明
dōng
东
。
。
nǎi
乃
zhī
知
qīng
清
jǐng
景
bù
不
kě
可
dé
得
,
dé
得
shī
诗
yī
一
xiào
笑
shuāi
衰
yán
颜
hóng
红
。
。
yè
夜
shēn
深
chuī
吹
zhú
烛
qiě
且
shuì
睡
qù
去
,
lóu
楼
wài
外
luò
落
yàn
雁
hū
呼
shuāng
霜
fēng
风
。
。