夜坐佑民寺偶得
梵天花簌簌,香定自斋心。一树风初起,四厢秋已深。
残钟敲梦断,旧我伴谁寻。欲共霜娥语,娟娟月影沉。
fàn
梵
tiān
天
huā
花
sù
簌
sù
簌
,
xiāng
香
dìng
定
zì
自
zhāi
斋
xīn
心
。
。
yī
一
shù
树
fēng
风
chū
初
qǐ
起
,
sì
四
xiāng
厢
qiū
秋
yǐ
已
shēn
深
。
。
cán
残
zhōng
钟
qiāo
敲
mèng
梦
duàn
断
,
jiù
旧
wǒ
我
bàn
伴
shuí
谁
xún
寻
。
。
yù
欲
gòng
共
shuāng
霜
é
娥
yǔ
语
,
juān
娟
juān
娟
yuè
月
yǐng
影
chén
沉
。
。