夜坐有怀仲律

明代 李东阳
草堂寒日下虚檐,露白风清此夜兼。坐榻有尘僧为扫,客囊无计岁将淹。 诗成骨与山争瘦,老去心将玉比廉。还似鹤林萧散地,未容巾屦学陶潜。
cǎo táng hán xià yán   lòu bái fēng qīng jiān zuò yǒu chén sēng wèi sǎo   náng suì jiāng yān    
shī chéng shān zhēng shòu   lǎo xīn jiāng lián hái shì lín xiāo sàn wèi   róng jīn xué táo qián