夜坐吟

元代 郭奎
江风萧萧吹古树,关月苍茫海生雾。 北斗渐落明河微,城头乌啼天欲曙。 客子不寐忧无衣,东征三年犹未归。 蟋蟀在户岁将暮,洞庭霜白芙蓉希男儿生当百战死,不执 金吾即挟匕。 闭门勿用长夜歌,骐骥终能致千里。
jiāng fēng xiāo xiāo chuī shù   guān yuè cāng máng hǎi shēng  
běi dǒu jiàn luò míng wēi   chéng tóu tiān shǔ  
mèi yōu   dōng zhēng sān nián yóu wèi guī  
shuài zài suì jiāng   dòng tíng shuāng bái róng nán ér shēng dāng bǎi zhàn   zhí
jīn xié  
mén yòng cháng   zhōng néng zhì qiān