夜坐闻竹声示侄

宋代 潘良贵
室明窗有灯,夜暗天无月。 趺坐依蒲团,竹声助清绝。 初疑小雨至,萧萧俄复歇。 忽然变轩昂,风湍散岩穴。 听久耳根静,万虑皆莹彻。 尘凡不待扫,境妙心自洁。 奇哉不二门,欲倩维摩说。
shì míng chuāng yǒu dēng   àn tiān yuè  
zuò tuán   zhú shēng zhù qīng jué  
chū xiǎo zhì   xiāo xiāo é xiē  
rán biàn xuān áng   fēng tuān sàn yán xué  
tīng jiǔ ěr gēn jìng   wàn jiē yíng chè  
chén fán dài sǎo   jìng miào xīn jié  
zāi èr mén   qiàn wéi shuō