夜坐闻雪寄所知

唐代 齐己
初宵飞霰急,竹树洒干轻。不是知音者,难教爱此声。 渐凌孤烛白,偏激苦心清。堪笑同文友,忘眠坐到明。
chū xiāo fēi xiàn   zhú shù gàn qīng shì zhī yīn zhě   nán jiào ài shēng
jiàn líng zhú bái   piān xīn qīng kān xiào tóng wén yǒu   wàng mián zuò dào míng