夜坐闻窗下水声

宋代 韩元吉
书史悬知伴此生,敢求身外百年名。 青灯又暗吹窗雨,流水长闻入夜声。 玩世久忘荣辱累,定交诸尽死生情。 翛然隐几焚香坐,不独心清境亦清。
shū shǐ xuán zhī bàn shēng   gǎn qiú shēn wài bǎi nián míng  
qīng dēng yòu àn chuī chuāng   liú shuǐ zhǎng wén shēng  
wán shì jiǔ wàng róng lèi   dìng jiāo zhū jìn shēng qíng  
xiāo rán yìn fén xiāng zuò   xīn qīng jìng qīng