夜坐灯灭戏作

宋代 陆游
冷饭黄齑傲太平,鬓丝原不为愁生。 忽因灯死得奇观,明月满窗梅影横。
lěng fàn huáng ào tài píng   bìn yuán wéi chóu shēng
yīn dēng guān   míng yuè mǎn chuāng méi yǐng héng