夜坐次韵

元代 吴澄
物情自适更谁禁,草际萤飞鸟宿林。鲁叟尔来无梦寐,蜀庄此去只冥沈。 客中又见秋风起,夜半初闻木叶吟。凉意逼人眠不得,坐看孤月到天心。
qíng shì gèng shuí jìn   cǎo yíng fēi niǎo 宿 lín sǒu ěr lái mèng mèi shǔ   zhuāng zhǐ míng shěn    
zhōng yòu jiàn qiū fēng   bàn chū wén yín liáng rén mián zuò   kàn yuè dào tiān xīn