夜坐

宋代 刘攽
独坐吟诗到四更,墙根蟋蟀近床鸣。凉风闪闪吹灯灭,默从无言直到明。
zuò yín shī dào gēng   qiáng gēn shuài jìn chuáng míng liáng fēng shǎn shǎn chuī dēng miè   cóng yán zhí dào míng