夜坐

宋代 杨万里
欲雪天还惜,不风寒自生。 灯摇无定影,火作始然声。 又遣庭闱讯,悬知骨肉情。 履端犹几日,有梦未归程。
xuě tiān hái   fēng hán shēng  
dēng yáo dìng yǐng   huǒ zuò shǐ rán shēng  
yòu qiǎn tíng wéi xùn   xuán zhī ròu qíng  
duān yóu   yǒu mèng wèi guī chéng