夜坐

宋代 李廌
且喜屋无穿隙雪,未愁漏尽满靴霜。 纸帏布被从牢落,赖有希牙齿颊香。
qiě chuān 穿 xuě   wèi chóu lòu jǐn mǎn xuē shuāng
zhǐ wéi bèi cóng láo luò   lài yǒu chǐ 齿 jiá xiāng