夜坐

宋代 司马光
春阳气未胜,重为阴所乘。涔涔积雨阕,惨惨馀寒增。 流云郁不开,烈风尚凭陵。夜阑闭户牖,青晕生昏灯。 僮仆悉已眠,书几久攲凭。涉猎阅旧闻,暂使心魂澄。 有如行役归,丘园恍重登。又如远别离,邂逅逢友朋。 嗟嗟宦游子,何异鱼入罾。夺其性所乐,强以所不能。 人生本不劳,苦被外物绳。坐愁清旦出,文墨来相仍。 吏徒纷四集,仆仆如秋蝇。烦中剧沸鼎,入骨真可憎。 安得插六翮,适意高飞腾。
chūn yáng wèi shèng   zhòng wèi yīn suǒ chéng cén cén què   cǎn cǎn hán zēng
liú yún kāi   liè fēng shàng píng líng lán yǒu   qīng yūn shēng hūn dēng
tóng mián   shū jiǔ píng shè liè yuè jiù wén   zàn shǐ 使 xīn hún chéng
yǒu xíng guī   qiū yuán huǎng zhòng dēng yòu yuǎn bié   xiè hòu féng yǒu péng
jiē jiē huàn yóu   zēng duó xìng suǒ   qiáng suǒ néng
rén shēng běn láo   bèi wài shéng zuò chóu qīng dàn chū   wén lái xiāng réng
fēn   qiū yíng fán zhōng fèi dǐng   zhēn zēng
ān chā liù   shì gāo fēi téng